Khổ, nhà em bị chim thòng, à không tim thòng mà đĩ mẹ mấy đứa nhân sĩ thi thoảng lại nặn ra thằng anh hùng nào đấy rồi bất thình lình ném ra giữa đường làm mình teo hết cả dái.
![]() |
| BBC: Vụ Nguyễn Đắc Kiên gây tiếng vang |
Thôi để anh kể câu chuyện nhạt thế này. Có zai kia đi xe khách. Chả biết trước đó ăn uống thế nào mà lên xe bỗng dưng buồn dắm. Trong khi đó bên phải chỗ zai ngồi là cô gái trẻ còn bên trái là một bà già. Bất tiện nhè! Hehe!
Đang muốn dắm lắm rồi mà chả biết làm thế nào thì zai mừng húm nghe trên xe mở bài nhạc có đoạn: “Đôi chim bồ câu trắng rủ nhau về phương Nam”. Hihi!
Zai nhanh ý quay sang mỉm cười với bà già rồi hát theo bài nhạc trên xe: “Đôi chim bồ câu trắng rủ nhau về phương Nam”. Hết câu zai vỗ tay hai cái rõ to “bốp bốp” rồi tiện thể thả ra hai quả dắm. Bà già ngồi bên chả nói gì. Hehe!
Có vẻ yên chí, zai quay về phía cô gái và tiếp tục: “Đôi chim bồ câu trắng rủ nhau về phương Nam”. Hết câu zai lại vỗ tay hai cái bốp bốp rồi lại tiện thể thả hai quả dắm. Cô gái vẫn im lặng. Hehe!
Thấy ngon ăn mà bụng vẫn còn nặng, zai lại quay mặt sang phía bà già ca lại bài ca cũ: “Đôi chim bồ câu trắng rủ nhau về phương Nam” rồi lại vỗ tay “bộp bộp” để chèn vào đó hai quả dắm. Hihi!
Bà già lúc này mới chống càm, mặt ngước lên giời nói trỏng: Đĩ mẹ nó chớ, bồ câu mà nó chẳng chịu thả nguyên đàn. Nó cứ thả mỗi lần hai con thì biết chừng nào cho hết.
Hahaha!
Thế các nhân sĩ của anh cũng thế nhé! Chúng mày thương anh thì thả mẹ nó một đàn anh hùng ra đi, anh đau tim thì đau một lần luôn thể chứ cứ thả từng thằng từng thằng một thế này thì biết chừng nào cho xong.
By HC

Post a Comment