Trước khi bình luận về Bên thắng cuộc, Tư Mã Thiên cũng có vài dòng đánh giá cá nhân về Huy Đức. Là một nhà báo nổi tiếng, rất nhiều bài báo, bình luận sắc sảo của Huy Đức đã lôi cuốn được người đọc, sự dũng cảm hay uy tín của Huy Đức được xác lập là điều không có gì bàn cãi. Nhờ vị trí của một nhà báo lại được tiếp cận với nhiều vị lãnh đạo đất nước nên Huy Đức nắm được nhiều thông tin và ra sách cũng không có gì là lạ. Nhà báo viết sử thì lại càng thích hợp, nhưng nhà báo là nhà báo, sử gia là sử gia, viết cái gì cũng phải đứng trên đúng tư cách của cái đó thì mới có thể đem lại giá trị cho tác phẩm của mình. Nhà báo phải có chính kiến trong các bài bình luận của mình, còn sử gia thì ở bất cứ thể chế nào cũng đều phải tuyên bố khách quan. Khách quan thì mới có sự thật. Nhưng có lẽ tuyên bố thì dễ, thực hiện lại rất khó, chỉ có những sử gia đầy tự trọng (chứ không phải dũng cảm hay uy tín) mới có thể làm được điều này, hoặc là những sử gia của thế hệ sau mà không có bất cứ “tì vết” gì với thế hệ trước.  Tư Mã Thiên sẽ bàn về Bên thắng cuộc dưới những góc nhìn riêng của mình:

Sự thật khách quan

Trước hết phải thừa nhận rằng trải qua hai cuộc chiến tranh thì đất nước ta có rất nhiều tình tiết lịch sử phải được viết lại, điều này rất thường tình, ví như những tình tiết cắm cờ trên nóc hầm tướng Đờ Cát hay xe tăng húc đổ cánh cổng Dinh Độc lập, thời khắc chiến thắng của chiến tranh tất cả đều vui mừng, mừng vì sẽ không còn hy sinh, không còn mất mát, đất nước được độc lập, người dân không còn là nô lệ… đó là mới là giá trị toàn vẹn của chiến thắng, chẳng ai “rỗi hơi” để ghi nhận lại những tình tiết vụn vặt này, chỉ sau khi hòa bình và cần có sự kiện chính xác để “ghi nhận lại lịch sử”, theo tôi giá trị của những tình tiết đó là để “ghi nhận lại lịch sử”, còn lịch sử là dân tộc ta đã chiến thắng trong chiến dịch Điện Biên Phủ và chiến dịch Hồ Chí Minh, đánh đuổi hai đế quốc Pháp, Mỹ, đánh đuổi chính quyền tay sai. Có thể hòa bình đã lâu nên khiến người ta quên đi những ý nghĩa to lớn của chiến thắng và bắt đầu để ý đến những tình tiết nhỏ hơn. Lấy thêm một vi dụ để thấy viết lịch sử khó như thế nào, những người trong cuộc đều là chỉ huy của các tàu chiến chính quyền ngụy kể lại trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974, các ông Hà Văn Ngạc, Vũ Hữu San thì mô tả mình như người anh hùng nhưng ông Lê Văn Thự lại nói khác, ông Thự nói thẳng rằng: “có một số người biết sự thật, nhưng ai nói sai họ vẫn mặc kệ, miễn người viết đề cao Hải Quân, còn nói thật thì họ cho là làm mất mặt Hải Quân. Vì vậy khi viết bài này, tôi biết trước là sẽ có nhiều người bất mãn vì bài viết của tôi, không những bất mãn mà tệ hơn, còn lên án tôi là kẻ bêu xấu Hải Quân, nhưng tôi vẫn phải viết để nói lên sự thật và nói thay cho những người đã chết trong trận Hoàng Sa”.

Người viết sử phải khách quan, vậy Huy Đức mở đầu cuốn sách bằng cái gì?: “Một hôm ở nhà Đỗ Trung Quân, nhà báo Tuấn Khanh, người vừa gặp rắc rối sau một bài báo khen ngợi ca sỹ bị coi là chống cộng Khánh Ly, buột miệng nói với tôi: “Anh phải viết lại những gì diễn ra ở đất nước này, đấy là lịch sử”… Tôi tiếp tục công việc thu thập tư liệu với một quyết tâm cụ thể hơn: Tái hiện giai đoạn lịch sử đầy bi kịch của Việt Nam sau năm 1975 trong một cuốn sách”. Khi Huy Đức đã tự ấn định trong đầu mình một giai đoạn lịch sử đầy bi kịch, rồi mới đi tìm sự thật thì chẳng ngạc nhiên gì về cái sự thật mà Huy Đức tìm được. Tôi nghĩ rằng một người vừa gặp rắc rối thì không thể đưa ra ý kiến chính xác và người nào nghe những lời đó mà cắm đầu làm theo thì không phải là người tỉnh táo. Người viết sử ngay lời nói đầu đã bộc lộ lệch lạc thì còn mong gì ở sự khách quan ? Một công trình không còn sự khách quan thì chỉ là sách chứ không thể là lịch sử.

Độ dài của cuốn sách     

Với một cá nhân có tham vọng viết sử hàng chục năm của đất nước (dù tác giả nói là sau 1975 nhưng trong sách có rất nhiều sự kiện của trước 1975) nhưng tóm trong phần bi kịch và dày khoảng 800 trang thì tôi cho rằng nó chưa phải là nhiều. Còn “bi kịch” của hàng triệu chiến sĩ đã hy sinh, hàng triệu gia đình ly tán, hàng trăm ngàn tù cách mạng ở Côn Đảo, Phú Quốc… của Bên thắng cuộc đã bị nhà báo có “lương tâm trong sáng” Huy Đức lãng quên, những bi kịch đó vẫn dai dẳng cho đến ngày hôm nay.

Một giai đoạn dài và đầy ắp các sự kiện lịch sử có bi có tráng của đất nước thì vài trăm trang sẽ kể được bao nhiêu phần sự thật khi mà mỗi tình tiết chỉ được nhìn qua lăng kính một vài nhân vật “thất thế” hoặc qua góc nhìn của Huy Đức. Hãy xem ví dụ dưới đây: Báo Tuổi trẻ ngày 24.1.2013 giới thiệu tập phim đi tìm sự thật Mậu Thân 1968 của “đạo diễn tư nhân” Phong Lan, mất 10 năm tìm kiếm tư liệu, hàng ngàn cuộc phỏng vấn để nữ đạo diễn mới dám nói câu này: “Không có nhân chứng nào nói dối”. Chỉ một sự kiện thôi nhưng phải mất rất nhiều công sức, thời gian, tiền bạc và kiểm chứng lời nói của các nhân chứng mới có được một tác phẩm lịch sử. Huy Đức chỉ làm một công việc đơn giản là đi hỏi cùng với việc tập hợp một mớ tư liệu hỗn độn và cho ra một tác phẩm tái hiện giai đoạn lịch sử đầy bi kịch của đất nước!? Xin dẫn lại câu nói của ông Cao Tự Thanh: “Tư liệu chỉ là một phần của sử học, còn phải có tri thức, phương pháp và bản lãnh thì may ra tư liệu mới giúp người ta thành sử gia được”.

Lối viết

Sự thiên kiến của cả tác phẩm không có gì phải bàn nhưng đến cả khi đi vào chi tiết một sự kiện thì Huy Đức cũng trổ tài nhà báo. Cuốn sách sử của Huy Đức đã đi vào lịch sử khi  sách điện tử phát hành ngày hôm trước thì ngày hôm sau đã phải chỉnh sửa nội dung trên sách giấy. Cựu sĩ quan ngụy Lê Quang Liễn nói “sự sai sót lớn đã làm tổn thương danh dự cá nhân tôi và nhiều người do trích dẫn từ sự ngụy tạo của Phan Xuân Huy, con rể của Dương Văn Minh”, nhà báo Lưu Đình Triều thì nói “tác giả Huy Đức đã cắt xén và trích dẫn không đầy đủ những lời tâm sự về cuộc đời ông. Cũng theo ông Triều, những ngày qua, ông sống rất khổ tâm vì phải giải thích cho gia đình, cơ quan, bạn bè hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện”. Nếu Huy Đức không cắt xén và đưa tất cả sự kiện mà nhà báo Lưu Đình Triều đã nói thì đọc giả sẽ tự cảm nhận là “hố sâu thực sự” hay không chứ không cần Huy Đức hướng dẫn, nhưng đã có sự “cắt xén”, nghiệp vụ của nhà báo chứ không phải của sử gia. Thật lạ là Huy Đức khi là nhà báo thì “nói ai cũng tin”, khi là sử gia thì “ai nói cũng tin”. Rào cản cuối cùng mà một nhà báo hay sử gia đều phải vượt qua đó là kiểm chứng thông tin. Trong Bên thắng cuộc, Huy Đức đã huy động hàng chục tác phẩm chính thống lẫn trôi nổi và mặc như đó là những nguồn tư liệu khách quan, phỏng vấn hàng trăm người và xác định luôn đó cũng là những ý kiến khách quan. Có thể do cái định kiến từ đầu hoặc do Huy Đức không đủ sức để kiểm chứng thông tin nên đã dẫn đến cái sự lạ như vậy. Một tác phẩm không cần kiểm chứng mà chỉ cần quy nạp tất cả những thông tin lượm lặt được thì gọi là sách giải trí phù hợp hơn, hơn nữa, nếu có “lương tâm trong sáng” thì khi viết về bi kịch càng phải thận trọng hơn. Huy Đức sẽ còn phải sửa gì nữa khi trong cuốn sách đã đưa vào quá nhiều chi tiết ? Tôi có cảm giác Huy Đức hãnh diện với những thông tin mà bao nhiêu năm lăn lộn có được. Và nếu những thông tin đó không được đẩy lên thành “lịch sử” thì có lẽ nó không xứng tầm với một nhà báo tên tuổi.  Tất nhiên, Bên thắng cuộc sẽ có một số tư liệu để các sử gia khác dùng nó một cách khoa học hơn, toàn diện hơn.

Sau này, có thể một nhà báo nào đó sẽ viết “lịch sử” của vụ án Năm Cam, trong đó có đoạn: “Từ năm 1995 đến 1997, Hoàng Linh nhận 4 lần tiền, mỗi lần 15 triệu đồng, tổng cộng là 60 triệu đồng do Liên Khui Thìn gửi cho ông Huỳnh Sơn Phước (Phó tổng biên tập báo Tuổi trẻ), ông Hoàng Quý (nguyên chánh văn phòng báo Tuổi trẻ), ông Huy Đức (nguyên phóng viên báo Tuổi trẻ), mỗi người 20 triệu đồng” (bút lục của cơ quan điều tra); và phần nói thêm về Huy Đức sẽ là: “Ngày còn làm ở Tuổi trẻ, Huy Đức là bậc thầy của việc dùng ngòi bút làm kinh tế cá thể, những người làm ở công ty Bia Sài Gòn kể vanh vách chuyện Huy Đức cầm bút đi trước, nhà thơ Nguyễn Đỗ cầm hợp đồng quảng cáo dí theo sau. Nhờ thế phóng viên, Huy Đức có rất nhiều bất động sản dưới chân cầu Nguyễn Hữu Cảnh do một công ty quân đội đỡ đầu” (phỏng vấn Hồ Thị Thu Hồng – nguyên Tổng Biên tập báo Thể thao văn hóa).

Đoạn đầu đã cắt đi câu “những người trên không thừa nhận lời khai của Hoàng Linh”, đoạn sau thì thêm vào câu “nhờ thế phóng viên”, những đoạn cắt, thêm hoàn toàn không bóp méo sự thật nhưng lại thể hiện được ý đồ của người viết. Đấy chính là Tư Mã Thiên đang tập theo lối “viết sử” của Huy Đức.

Lịch sử đâu có dễ viết!

Tư Mã Thiên 01/2013

Hôm nay (30/1), Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng có Công điện đôn đốc các Bộ, ngành, địa phương thực hiện đảm bảo nguồn cung hàng hóa; chất lượng an toàn thực phẩm; đảm bảo trật tự an ninh… trong dịp tết Nguyên đán Quý Tỵ 2013.

Đảm bảo nguồn cung hàng hóa phục vụ Tết Nguyên đán Quý Tỵ

Thủ tướng Chính phủ yêu cầu các Bộ trưởng, Thủ trưởng cơ quan ngang Bộ, Thủ trưởng cơ quan thuộc Chính phủ, Chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương phải chịu trách nhiệm trước Thủ tướng Chính phủ về việc triển khai thực hiện các nhiệm vụ được giao, kiên quyết không để xảy ra tình trạng phức tạp trên địa bàn (thiếu hàng, sốt giá, lợi dụng dịp Tết để tăng giá bất hợp lý thu lời bất chính; vi phạm an toàn thực phẩm nghiêm trọng; tình trạng tội phạm diễn biến phức tạp; ùn tắc giao thông, vi phạm an toàn giao thông nghiêm trọng; sử dụng pháo nổ trái phép; không thực hiện đầy đủ chính sách an sinh xã hội…); chủ động xử lý theo thẩm quyền các vướng mắc phát sinh trong lĩnh vực và địa bàn quản lý; trường hợp vượt thẩm quyền, kịp thời báo cáo cấp có thẩm quyền xem xét, giải quyết.

Kiên quyết không để thiếu hàng, sốt giá

Công điện nêu, các Bộ, ngành, địa phương cần tập trung rà soát, kiểm tra kịp thời việc thực hiện các kế hoạch bảo đảm nguồn cung hàng hóa trước, trong và sau Tết; thường xuyên nắm chắc diễn biến cung cầu hàng hóa trên địa bàn, chủ động có biện pháp bảo đảm lưu thông hàng hóa luôn thông suốt; xử lý nghiêm việc lợi dụng dịp Tết để tăng giá bất hợp lý.

"Kiên quyết không để thiếu hàng, sốt giá tại bất kỳ địa phương nào, nhất là các hàng hóa thiết yếu phục vụ đời sống nhân dân và tại các vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc, biên giới, hải đảo", văn bản nêu rõ ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng.

Thủ tướng Chính phủ yêu cầu các Bộ, ngành, địa phương phải đẩy mạnh thanh tra, kiểm tra chất lượng, an toàn, vệ sinh thực phẩm, nhất là đối với lương thực, thực phẩm phục vụ dịp Tết Nguyên đán; đình chỉ ngay các vi phạm và xử lý nghiêm các tổ chức, cá nhân vi phạm theo đúng quy định.

Thực hiện đầy đủ, kịp thời các chế độ, chính sách

Thủ tướng yêu cầu các Bộ, ngành, địa phương đôn đốc, kiểm tra bảo đảm thực hiện đầy đủ, kịp thời các chế độ, chính sách của Đảng, Nhà nước đối với những gia đình nghèo, đồng bào dân tộc thiểu số, đối tượng chính sách trên địa bàn. Vận động các tổ chức, cá nhân tham gia hỗ trợ thêm cho những người khó khăn trong cộng đồng được đón Tết Nguyên đán đầm ấm, vui tươi.

Đồng thời, phải tổ chức lực lượng chức năng trên địa bàn thường xuyên tuần tra kiểm soát, đẩy mạnh tấn công trấn áp tội phạm, chống buôn bán, sử dụng trái phép pháo nổ, kiểm tra chặt chẽ công tác bảo đảm an toàn cháy nổ, đặc biệt là tại những địa bàn trọng điểm, đô thị lớn, tập trung đông dân cư; bảo đảm cao nhất an ninh, trật tự an toàn xã hội.

Bảo đảm tối đa yêu cầu vận chuyển hành khách, hàng hóa và an ninh trật tự

Bộ trưởng, Thủ trưởng cơ quan ngang Bộ, Thủ trưởng cơ quan thuộc Chính phủ, Chủ tịch UBND các cấp có trách nhiệm chỉ đạo, đôn đốc việc tổ chức vận chuyển hành khách, hàng hóa thông suốt, kịp thời trên các tuyến, địa bàn trọng điểm và tăng cường kiểm soát chặt chẽ tại các bến tàu, bến xe, nơi tập trung hành khách đi lại để bảo đảm tối đa yêu cầu vận chuyển hành khách, hàng hóa và an ninh trật tự trong dịp Tết;

Thủ tướng yêu cầu kiên quyết xử lý nghiêm các hành vi chèn ép hành khách, nạn đầu cơ vé tàu, vé xe; thường xuyên bố trí lực lượng tại các địa bàn, vị trí giao thông trọng điểm để khắc phục ngay tình trạng ùn tắc, tai nạn giao thông, xử lý nghiêm các vi phạm trật tự an toàn giao thông trong dịp Tết.

Theo VGP News

Thủ tướng Chính phủ vừa có quyết định phê duyệt Đề án “Xây dựng xã hội học tập giai đoạn 2012 - 2020”. Mục tiêu của Đề án đặt ra là: Đến năm 2020, 70% lao động nông thôn tham gia học tập cập nhật kiến thức, kỹ năng; 40% cán bộ, công chức, viên chức có trình độ ngoại ngữ bậc 2 và 20% đạt trình độ bậc 3.

Trình độ dân trí Việt Nam ngày càng được nâng cao
Tiếp tục duy trì 100% cán bộ, công chức từ Trung ương đến cấp huyện được đào tạo đáp ứng tiêu chuẩn quy định; 100% cán bộ cấp xã được bồi dưỡng kiến thức, kỹ năng lãnh đạo, quản lý, điều hành theo vị trí công việc. Đề án cũng phấn đấu 90% công nhân lao động tại các khu chế xuất, khu công nghiệp có trình độ học vấn trung học phổ thông hoặc tương đương; tiếp tục tăng tỷ lệ công nhân lao động có tay nghề cao ở các ngành kinh tế mũi nhọn; phấn đấu 95% công nhân được qua đào tạo nghề.

Ngoài ra, Đề án xây dựng xã hội học tập cũng cần chỉ ra các công cụ thực hiện mục tiêu bao gồm: hệ thống giáo dục chính quy, đặc biệt là các trường đại học, cao đẳng, trung cấp chuyên nghiệp phục vụ giáo dục thường xuyên; Trung tâm giáo dục thường xuyên (hoặc kết hợp hướng nghiệp, dạy nghề) cấp huyện cùng với sự hỗ trợ của chính quyền địa phương, Hội Khuyến học, Phòng Giáo dục; Trung tâm học tập cộng đồng và các trung tâm khác cấp xã (Trung tâm văn hóa - thể thao); Trường đào tạo, bồi dưỡng của các bộ, ngành và địa phương.

Theo Giaoduc

bọ lập
Chuyện về "nhà đấu tranh dân chủ" Lê Anh Hùng. Chưa hiểu đầu đuôi ra sao, ông Lập đã khẳng định chắc như đinh đóng cột và rồi ông Lập nổi điên: "Điên quá!  Muốn văng tục một câu: Đ.mẹ các ông sao ác thế?"

Các vị "nhân sĩ trí thức" vốn không thích tin vào sự thật được đăng tải trên báo chí lề phải, ngược lại, những trang phản động như BBC, RFI hay VOA thường được họ coi là "chân lý". Lần này, VOA dám làm thất vọng ông Nguyễn Quang Lập rồi... 

Bữa trước, khi Lê Anh Hùng được đưa vào khám chữa bệnh tại Trung tâm Bảo trợ xã hội II Hà Nội, đám ất ơ bát nháo chi khươn cãi chày cãi cối: "Phải hỏi mẹ Hùng, xem bà có viết đơn không đã" và rằng "Chẳng có bà mạ nào lại viết đơn đưa con mình vào trại tâm thần". Ngay lập tức VOA, và cả người "đàn bà của năm" cũng đã phỏng vận mẹ Hùng. Mặc dù đã được định hướng khi hỏi, nhưng kết quả đã rõ như ban ngày.



lê anh hùng
Nói nhiều làm gì, xin trích bài của kẻ cùng hội cùng thuyền cho nó khách quan. Bài của Trà My - VOA:

Liên lạc với mẹ blogger Lê Anh Hùng để xác nhận thông tin này, chúng tôi được bà Niệm cho biết:

“Cháu có bị hoang tưởng cũng nhẹ thôi, điều trị trong bệnh viện Ðà Nẵng từ năm 2007 đến năm 2008. Bây giờ ra ngoài này nó đi làm rồi lại lên mạng rồi mọi thứ khác làm ảnh hưởng đến chính trị, xã hội. Công an đến điều tra thì tôi cũng nói là cháu bị như thế thì giờ phối hợp đưa cháu vào khám. Nếu cháu bị bệnh thì điều trị, không bệnh thì xử lý theo pháp luật. Nó không có biểu hiện gì, nhưng nó viết lách, nó lên mạng nói xấu xã hội. Việc đó có hay không tôi cũng không biết được. Cho nên tôi chỉ yêu cầu là ngành pháp luật cứ bắt rồi sàng lọc. Nếu đúng bệnh thì điều trị mà không đúng bệnh thì xử lý theo pháp luật, thế thôi.”

Ai hiểu con hơn người mẹ?

Hết cãi nhé!

P/S: Các nhà "nhân sĩ trí thức", "nhà đấu tranh" có lẽ cũng cần một chỗ bên cạnh Lê Anh Hùng hiện nay? 
Đưa cả nhóm mấy vị vào Trung tâm Bảo trợ xã hội II Hà Nội, anh Lê Anh Hùng có bạn bè đông đủ cả 1 nhóm.
Chủ nhật hàng tuần, các anh bạn này căng khẩu hiệu "Hoàng Sa - Trường Sa là của VN" rồi rồng rắn trong sân Trung tâm, rồi Đả đảo Đả đảo...
Vui lắm nhỉ!

Chiều nay, như mọi lần, Trẫm tạt ngang nhà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Rất ngạc nhiên, giao diện nhà cửa đã được sửa sang, với Bánh chưng xanh, mâm ngũ quả kèm theo nhành mai bên tả. Bên hữu với cành đào hồng nhạt và liễng đỏ với dòng mực tàu đề "Chúc mừng năm mới".
Mời các Khanh cùng Trẫm chiêm ngưỡng:

Banner nhà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Banner nhà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Cập nhật thêm: Nhà của Tứ trụ đều đã trang hoàng đón Tết!





Bonus:



Bay đâu, sao chưa thấy sửa sang gì cho cung điện của Trẫm hết zậy? Cắt thưởng Tết hết bây giờ!

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu năm 2013 ngành Công Thương tiếp tục coi nhiệm vụ đẩy mạnh xuất khẩu là nhiệm vụ hàng đầu. Mục tiêu đề ra là hoàn thành và hoàn thành vượt chỉ tiêu tăng trưởng xuất khẩu (khoảng 10%).

Ngành Công Thương phấn đấu năm 2013 tổng kim ngạch xuất khẩu đạt 126 tỷ USD, tăng 10% so với năm 2012
Để đạt được mục tiêu, ngành Công Thương phải tập trung tháo gỡ khó khăn, tạo mọi điều kiện thuận lợi cho doanh nghiệp về vốn, thủ tục hành chính, thông tin thị trường để thúc đẩy sản xuất, đẩy mạnh xuất khẩu, tạo việc làm cho người lao động.

Tăng cường tuyên truyền, phổ biến về hội nhập và việc tham gia các Hiệp định thương mại tự do (FTA) để đảm bảo khai thác tối đa các FTA đã ký; tập trung các thị trường đã có, thị trường lớn như Hoa Kỳ, EU, Nhật Bản, đồng thời tích cực tìm kiếm, mở rộng các thị trường mới như Nam Mỹ, Trung Đông, châu Phi...

Tiếp tục đàm phán các hiệp định thương mại tự do để tạo thị trường cho xuất khẩu hàng hóa của Việt Nam như Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – EU, Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), Hiệp định Khu vực Thương mại tự do giữa Việt Nam và Khối EFTA, Hiệp định Thương mại tự do Việt Nam - Hàn Quốc, Hiệp định Thương mại tự do Việt Nam - Liên minh thuế quan gồm Nga, Belarus và Cazacxtan.

Đồng thời, ngành Công Thương phải tăng cường hiệu quả công tác xúc tiến thương mại; hoạt động quảng bá và bảo hộ thương hiệu xuất khẩu của Việt Nam tại nước ngoài; cảnh báo sớm nguy cơ hàng xuất khẩu của Việt Nam bị kiện chống phá giá, chống trợ cấp, tự vệ để chủ động phối hợp, hướng dẫn các Hiệp hội doanh nghiệp có biện pháp đối phó, ngăn chặn hiệu quả; đấu tranh với các nước về các rào cản kỹ thuật không phù hợp.

Thực hiện các giải pháp phù hợp để bảo vệ thị trường trong nước; tiếp tục kiểm soát chặt chẽ các mặt hàng nhập khẩu không khuyến khích, mặt hàng trong nước đã sản xuất được; thực hiện có hiệu quả mục tiêu kiềm chế nhập siêu...

Được biết, một trong những kết quả nổi bật của ngành Công Thương trong năm qua là xuất khẩu đạt kết quả khá. Tổng kim ngạch xuất khẩu hàng hóa ước đạt khoảng 114,6 tỷ USD, tăng 18,3% so với năm 2011, vượt chỉ tiêu đề ra (tăng 13%). Xuất khẩu của khu vực doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài chiếm 63%, đạt khoảng 72,3 tỷ USD, tăng 31%. Cả nước xuất siêu 284 triệu USD.

Năm 2013 là năm bản lề thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế xã hội 2011-2015, để đóng góp cho nền kinh tế đất nước, ngành công thương phấn đấu giá trị tăng thêm khu vực công nghiệp và xây dựng tăng khoảng 6,7%. Tổng kim ngạch xuất khẩu đạt 126 tỷ USD, tăng 10% so với năm 2012.

Theo VGP News

Vừa đặt chân vô quán cà phê, anh Bảy đã sững sờ khi Sáu xe ôm đang loay hoay nghịch cái laptop. Đây quả thực là chuyện lạ bởi trước tới giờ, quen nhau cả vài chục năm đến tờ báo Sáu còn không thèm ngó! 

 
Vậy mà bữa nay bày đặt xài laptop. Thấy anh Bảy trợn tròn mắt, Sáu bẽn lẽn:

-Dạ anh Bảy đừng cười. Hôm nay có chuyện quan trọng nên em ki cóp được chút tiền tậu ngay cái máy của "Hồ Cẩm Đào" về để cập nhật thông tin. Chớ bình thường lo nhẵn quần ngồi yên xe chở khách kiếm cơm, rãnh đâu em rớ vô thứ này làm chi.

-Thế có chuyện gì mà mầy phải dùng đến máy tính mà giải quyết? Hay là quen em nào đó rồi nó cho cái "meo", cái chat giờ phải mầy mò tìm nó đúng không? Nếu có chuyện đó thì nhớ giữ kỹ nghe, vợ mầy mà biết thì nó cho đời mầy tan hoang luôn đó.

-Anh Bảy nói oan cho em! Vợ em nó đâu có hiền nên sao em dám lăng nhăng cái vụ bồ bịch đó. Em làm là làm chuyện khác kia.

-Thế là chuyện gì mầy nói luôn đi cho tao khỏi sốt ruột.

-Dạ mấy bữa nay nghe dân tình nói dữ quá về cái vụ cuốn sách gì có tên là “Bên thắng cuộc”. Em nghe thiên hạ bàn luận dữ lắm mà đi mua không có, đành phải mượn đỡ máy của thằng con hy vọng được đọc trên mạng. Nào ngờ tìm riết sáng tới giờ hổng ra.

-Trời! Thế mà tao tưởng chuyện gì! Mà thôi, mầy đọc chi cái cuốn vớ vẩn đó cho thêm nặng đầu. Toàn nói tầm bậy không hà.

-Ủa! Vậy là anh Bảy đọc rồi à, anh nói sơ cho em nghe coi.

-Thì nó nói về cái thời sau giải phóng đó, nào là vô hợp tác xã, nào đi kinh tế mới hay là vượt biên. Rồi đói không có gạo mà ăn, rồi đi lao động công ích gì đó…

-Xì! Tưởng chuyện gì chớ mấy chuyện đó ai mà chẳng biết. Em nhớ ngày đó em còn vừa đi học vừa phụ má bán rau ngoài chợ, còn nhà anh Bảy thì hình như có nuôi heo thì phải.

-Mầy nhớ tốt đó! Ngày đó đất rộng, nhà tao nuôi gần chục con chớ bộ.

- Nhưng ngày đó đi học, em nghe thầy giảng là do Việt Nam mình vừa trải qua chiến tranh nên mọi nguồn lực đã cạn, phải chấp nhận cực khổ một thời gian thì mới khá chớ.

-Mầy nhận thức như vậy là đúng. Chiến tranh đã làm cho dân tộc Việt mất bao nhiêu xương máu, của cải. Nhưng vì tự do và thống nhất đất nước nên Việt Nam phải chấp nhận. Đó mầy thấy như cái đất nước Triều Tiên đó không, mãi không thống nhất giờ cứ hăm đánh nhau riết. Việt Nam mình thống nhất, chỉ cực khổ vài năm đầu thôi, chớ bây giờ mấy đời sống có khá hơn nhiều so với ngày đó không?

-Khá hơn cả trăm lần chớ! Như nhà em nè, dù có nghèo nhất xóm cũng có nhà có xe, con cái học hành đầy đủ, có việc làm ổn định và chiều chiều cũng làm vài ve giải trí. Đời sống dân mình đi lên hàng ngày mà. Hơn nữa, có sợ bị súng  bắn loạn xạ, chết lần mấy chục người như bên Mẽo đâu á.

-Thì đó! Nhưng thằng cha San "hô"  lại cứ nhai tới nhai lui cái cuộc sống khổ cực ngày xưa và đổ lỗi cho chính quyền. Nó đâu có nhìn nhận cuộc sống đang đi lên đâu. Ngày đó cuộc sống của chính gia đình nó cũng khổ cực, tại sao phải phủi mặt cái quá khứ của một dân tộc để trục lợi cho bản thân kiếm chút tiền mọn? Mày phải hiểu nó có dụng ý của nó khi lập ra cái blog Osin để rồi viết chống đối để được nổi tiếng và mục đích cuốn sách ra đời cũng đã rõ ý định của thằng này rồi. 

- À, thằng đó lại giống như chị “Chim” Yến viết chửi bới chính quyền để làm một suất sang Mỹ.

-Mày nói có lý đó. Tuy cách làm khác nhau nhưng cả 2 đều giống nhau ở chỗ tìm cách đả phá chính quyền thông qua các trang viết và lấy lòng mấy kẻ chống đối Chính Phủ. Nói túm lại là chúng đều một giuộc với nhau mà thôi. Tức, lợi dụng sự tiếp cận các chính khách để thu lượm tin tức mà "phụng sự"  cho Mỹ, đồng thời bán mấy con chữ hòng được lòng ngoại bang mà thực hiện được ý định lật đổ chế độ cộng sản cho bằng được.

-Em hiểu rồi! Vậy thì e,m tìm đọc cái sách vớ vẩn đó làm chi cho mất công. Giờ anh chờ em đóng máy rồi anh em mình đi, mấy ngày nay chưa đụng trận nào. Anh Bảy đi được chớ!

-Thì đi! Mà đi nhậu là đi nhậu, chớ nói gì về cuốn sách vớ vẩn đó nghe chưa.

-Dạ em hiểu mà. Thôi đi lẹ anh.

Tám (Chiêu gia phá mồi) ghi

bui hang - le anh hung
Đã không ít lần RFA bị dư luận công kích vì đưa tin không chính xác, thiếu khách quan, đặc biệt là những vụ việc có liên quan đến chính quyền Việt Nam. Cách đưa tin ra vẻ khách quan đó đôi khi lại mang lại hiệu ứng ngược và là cú tát trời giáng vào chính bản thân những người viết báo của họ. Trường hợp của Lê Anh Hùng là một ví dụ.


Ai cũng tỏ mấy ngày qua dư luận lên tiếng về trường hợp của Lê Anh Hùng, một bệnh nhân thâm thần thể nhẹ được gia đình (Bà mẹ của anh - cụ Trần Thị Niệm) và Phòng Lao động TBXH quận Thanh Xuân đưa vào Trung tâm bảo trợ xã hội II Hà Nội. Thiết nghĩ đó là hành động nhân đạo đối với người bệnh, nhưng một số người cho đó là hành động bắt cóc của công an và là một hành vi trả thù của chính quyền, chỉ vì lí do là anh Hùng đã viết đến 70 lá đơn tố cáo các quan chức cấp cao trong bộ máy nhà nước tham nhũng và kinh tởm hơn là buôn bán ma túy.

Trường hợp của bệnh nhân Hùng, chỉ cần đọc cuốn nhật kí của anh dài 212 trang hiện đang lưu trên E Thông Luận định dạng PDF và đọc Đơn tố cáo Phó TT Hoàng Trung Hải (tại Blog của Hùng) thì ai cũng nhanh chóng đi đến kết luận: Hùng bị tâm thần.

Sự việc đơn giản là thế, nhưng những ngươi chủ trương chống đối chính quyền ngay lập tức tận dụng cơ hội để thổi phồng vụ việc và ở bên ngoài, RFA cũng không bỏ lỡ cơ hội.

Ngay cái cách giật tít báo của RFA cũng cho thấy nó mâu thuẫn với nội dung. Họ đặt tít: "Tố cáo tham nhũng bị đưa vào trại tâm thần", nhưng nội dung trọng tâm lại nói đến có hay không việc mẹ anh Hùng, cụ Niệm viết đơn gửi con trai đi khám chữa bệnh tâm thần và đi đết một kết luận kiểu trời ơi dưới dạng một câu hỏi bỏ ngỏ là anh Hùng có bị tâm thần hay không.

Cuối cùng dù muốn hay không thì RFA vẫn phải thừa nhận rằng: "Bà Trần Thị Niệm, hiện nay đã 70 tuổi, mẹ của anh Lê Anh Hùng là người viết đơn nhờ công an đưa con trai bà đi khám bệnh dù rằng bà thừa nhận con bà là người từ nhỏ có tư chất thông minh, và hiện tại về mặt thể lý hoàn toàn bình thường, mạnh khỏe". Tất nhiên rồi, bị tâm thần đôi khi về thể trạng vẫn rất mạnh khỏe và vẫn làm việc gì đó rất tốt. 

Mẹ của Hùng cho biết lý do vì sao phải làm đơn nhờ cơ quan chức năng đưa con bà đi khám bệnh: “Đúng là tôi làm đơn, vì không biết con làm việc gì. Trước đây là trong cơ quan Nhà nước mà bỏ. Nó lên mạng nói những điều gì, đúng sai tôi không biết; nhưng nhà cửa bán hết. Vợ con đi vào trong kia cũng ‘lằng nhằng’. Nó như có ‘hoang tưởng’ gì đó làm tôi rất buồn. Tôi không biết làm thế nào, và nghĩ hay là con mình bị tâm thần. Tôi viết đơn đề nghị thế này: không biết việc làm thế nào, nhờ đưa vào bệnh viện để khám bệnh. Nếu bị bệnh thì điều trị, còn nếu không thì xử theo pháp luật. Tôi không biết vì con đã lớn, 40 tuổi, ngoài vòng tay của mẹ rồi. Tôi viết đơn xin khám điều trị, chứ nay họ lại đưa vào nơi bảo trợ xã hội. Tôi thương nó vì nó hiền lành, khỏe mạnh, hiếu thảo với mẹ từ hồi nào đến giờ; không hề nói ‘này, nọ’ với mẹ. Không biết nó đi nghe ở ngoài thế nào, nói ‘linh tinh, lung tung’, công an đến suốt nên tôi phải nói như vậy thôi”. 

Cụ Niệm còn nói: "Mẹ viết giấy như vậy vì con không lo làm việc, mà cứ lên mạng nói lung tung. Đúng sai mẹ không biết, nhưng công an cứ đến ‘làm tội’ mẹ suốt ngày, làm sao mẹ chịu được”. 

Như vậy, câu trả lời đã rõ, Lê Anh Hùng được đưa đến Trung tâm Bảo trợ xã hội II Hà Nội là thể theo ý kiến của chính mẹ anh và quyết định của Phòng Lao động và TBXH quận Thanh Xuân chứ không hề có chuyện bị công an bắt cóc hay chính quyền trả thù như ông Nguyễn Tường Thụy hay bà Bùi Minh Hằng rêu rao. Việc anh Hùng có bị bệnh tâm thần hay không hoàn toàn do các bác sĩ có chuyên môn và gia đình (những người sống cùng) kết luận mà chúng ta không thể phán thay kiểu như "tôi không nghĩ là.." hay "Hùng không bị tâm thần" hoặc Hùng "hoàn toàn bình thường". Kết luận như thế là hồ đồ, và các vị cũng nên nhớ, người bị tâm thần thể nhẹ thì được đưa vào Trung tâm nói trên, nó hoàn toàn không phải là cái "Trại" như mọi người bóp méo. Sau khi được khám và kết luận chính xác mới có phác đồ điều trị.

trước đây, nhiều người còn nghi ngờ rằng có đúng là mẹ anh Hùng viết đơn này hay không, nhưng nay qua RFA họ đã biết sự thật. như vậy, những gì mà Nguyễn Lân Thắng, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Tường Thụy viết trên blog của họ hay trên Facebook đều là tin vịt.

Người đọc quan tâm có thể tìm hiểu về dạng bệnh tâm thần hoang tưởng của Lê Anh Hùng tại địa chỉ:


Hoặc:


Có thể tóm tắt: Hoang tưởng là những ý tưởng, phán đoán sai lầm, không phù hợp với thực tế do bệnh tâm thần sinh ra, nhưng bệnh nhân cho là hoàn toàn chính xác nên ta không thể giải thích, đả thông được. Dưới cách suy nghĩ của bệnh nhân, nhiều chuyện không có thật nhưng họ lại cho là hoàn toàn đúng. Sự sai của bệnh nhân nặng nề đến mức ta không thể giải thích bằng lý lẽ hay chứng minh bằng chứng cứ được. 

Với trường hợp là rối loạn hoang tưởng trường diễn, các hoang tưởng thường phát triển âm ỉ lâu dài nhiều năm và được hình thành từ quá trình suy đoán lệch lạc của bệnh nhân. Quá trình tư duy của bệnh nhân vẫn tốt chỉ có sự lệch lạc về logic nên nếu không tìm hiểu kỹ thì lần đầu tiếp xúc ta có thể tưởng những câu chuyện hoang tưởng của bệnh nhân là có thực bởi lẽ nội dung hoang tưởng rất gần với đời thường, xây dựng khá hợp lý. Bệnh nhân thường chỉ có một hoang tưởng duy nhất, ví dụ như hoang tưởng ghen tuông, nghi ngờ vợ (chồng) có quan hệ bất chính; hoang tưởng về những chuyện li kì giật gân, tưởng tưởng có ai đó đang tìm cách giết mình hay tự đưa mình vào những hoàn cảnh như trong tiểu thuyết trinh thám.

Với những hiểu biết do y học hiện đại cung cấp, ta sẽ dễ dàng giải thích đối với trường hợp Lê Anh Hùng khi anh ta là người có trình độ học vấn cao, viết nhiều bài đăng trên Facebook, Blog và các trang mạng khác, cuộc sống gần như bình thường nhưng chỉ hoang tưởng ở mỗi cuốn “nhật ký” liên tục trong nhiều năm qua. 

Có ai thần kinh bình thường mà “tố” vợ mình ngoại tình, buôn bán ma túy xuyên quốc gia cùng những người lãnh đạo cấp cao nhất của nhà nước, tưởng tượng ra những vụ tống tiền hàng tỷ đô la?

Rõ ràng, RFA đang tự hạ thấp mình bởi những bài báo thiên kiến, thiếu khách quan và thiếu trung thực.


@Trelang

Gần đây, trên một số trang mạng và cơ quan truyền thông ở nước ngoài, trong đó có hãng BBC xuất hiện bài viết dưới nhan đề “So sánh hai biến cố tháng Tám”- so sánh Cách mạng tháng Tám năm 1945 ở Việt Nam và cuộc chính biến tháng 8-1991 ở Liên Xô dựa vào những cảm nhận của ông Nguyễn Minh Cần - theo bài viết là người đã chứng kiến cả hai sự kiện đó. Đọc bài viết nói trên, những người Việt Nam yêu nước và có lòng tự trọng không khỏi bức xúc, bất bình trước sự so sánh khập khiễng với dụng ý xuyên tạc sự thật và những ý kiến cá nhân mang tính tư biện, suy diễn một cách chủ quan, phiến diện của ông Cần.

Khi được hỏi cảm nhận về Cách mạng tháng Tám năm 1945 ở Việt Nam, ông Nguyễn Minh Cần nói rằng: “Chúng tôi tham gia Cách mạng tháng Tám với ý nghĩ chân thành, đất nước được tự do, độc lập với những lời hứa hẹn của Việt Minh lúc bấy giờ là mở rộng dân chủ, tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, tự do đi lại, hội họp, ngôn luận… Đáng tiếc là khi Đảng Cộng sản lên cầm quyền những điều đó đã không được thực hiện”. Ông Cần càng tỏ rõ sự hồ đồ khi cho rằng: Cách mạng tháng Tám năm 1945 ở Việt Nam và "cách mạng Dân chủ" (theo cách nghĩ của ông Cần) ở Nga năm 1991, đều thất bại (!), vì đã "không đem lại dân chủ, tự do thực sự cho người dân...". Không hiểu ông Cần lấy tư cách gì mà phán như vậy? 

Ảnh minh họa/Internet.
Nhiều người đặt câu hỏi: Ông Nguyễn Minh Cần là người như thế nào mà cố tình bóp méo lịch sử, ngoảnh mặt, quay lưng lại với đất nước, xúc phạm lòng tự tôn dân tộc như vậy? Được biết, ông Nguyễn Minh Cần sinh ra ở Huế, năm nay 85 tuổi, từng là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam và là Phó chủ tịch Ủy ban Hành chính thành phố Hà Nội... Đầu những năm 60 của thế kỷ trước, trong khi toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta dốc lòng, dốc sức xây dựng và bảo vệ miền Bắc, đấu tranh giải phóng miền Nam và thống nhất Tổ quốc, Nguyễn Minh Cần được Nhà nước ta cử ra nước ngoài học tập để trở về phục vụ đất nước, nhưng với những toan tính cá nhân cơ hội, thực dụng, ông ta đã xin cư trú tại nước ngoài từ đó đến nay. Những tưởng ở tuổi xế chiều, Nguyễn Minh Cần sẽ sống yên phận và nuôi hy vọng có cơ hội trở về quê hương - nơi chôn nhau cắt rốn, nhưng ông ta đã đăng đàn trên một số trang mạng với giọng điệu hằn học, cay độc, cố tình bôi đen lịch sử và xuyên tạc tình hình ở Việt Nam, phủ nhận những thành quả của cách mạng, bài xích vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Cách mạng tháng Tám năm 1945 là bước ngoặt vĩ đại trong lịch sử dân tộc Việt Nam, đập tan ách thống trị của thực dân và phong kiến, lập nên nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa (nay là Cộng hòa XHCN Việt Nam), một nhà nước với thể chế chính trị dân chủ đầu tiên ở Đông Nam Á, đưa dân tộc ta tiến vào kỷ nguyên độc lập, tự do và CNXH. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, nhân dân ta đã đoàn kết một lòng vượt qua những chặng đường đầy gian khổ, hy sinh, đánh thắng những kẻ thù xâm lược mạnh hơn mình gấp nhiều lần về tiềm lực kinh tế và tiềm lực quân sự, khẳng định bản lĩnh và trí tuệ Việt Nam mà đỉnh cao là Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 và Đại thắng mùa Xuân năm 1975, giải phóng dân tộc, thống nhất Tổ quốc, đưa cả nước lên CNXH.

Vào giữa thập kỷ 80 của thế kỷ XX, dân tộc ta tiếp tục vượt qua “cơn lốc lớn” làm sụp đổ chế độ XHCN ở Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu, giữ vững chế độ XHCN ở Việt Nam, phát triển kinh tế thị trường định hướng XHCN, phát huy dân chủ XHCN, xây dựng nhà nước pháp quyền của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Hơn 25 năm qua, công cuộc đổi mới đã đạt được những thành tựu to lớn và rất quan trọng, đưa đất nước ra khỏi tình trạng kém phát triển, tạo được thế và lực mới để xây dựng, bảo vệ vững chắc Tổ quốc. Những thắng lợi đó đã tạo nên sự tiến bộ rõ nét của con người và xã hội Việt Nam, đưa nước ta từ một xứ thuộc địa nửa phong kiến trở thành một quốc gia độc lập, tự do, ổn định và phát triển theo con đường XHCN; nhân dân ta từ thân phận nô lệ trở thành người làm chủ đất nước, làm chủ xã hội và làm chủ bản thân, chất lượng cuộc sống ngày càng được nâng cao.

Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên CNXH (bổ sung, phát triển năm 2011) của Đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục khẳng định: “Xã hội XHCN mà nhân dân ta xây dựng là một xã hội dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh, do nhân dân làm chủ; con người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện…” và nhấn mạnh: “Con người là trung tâm của chiến lược phát triển, đồng thời là chủ thể của phát triển”, "Dân chủ xã hội chủ nghĩa là bản chất của chế độ ta, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển đất nước". Đảng, Nhà nước và nhân dân ta đã có những cố gắng rất lớn trong thực hiện Mục tiêu Thiên niên kỷ, được cộng đồng quốc tế đánh giá cao. Việt Nam đã hoàn thành sớm một số mục tiêu như: Xóa bỏ tình trạng nghèo cùng cực; phổ cập giáo dục tiểu học; cơ bản hoàn thành mục tiêu về bình đẳng giới và nâng cao vị thế của phụ nữ; bước đầu ngăn chặn được sự lây lan HIV và đang ở “ngưỡng cửa” hoàn thành mục tiêu giảm tử vong ở trẻ em v.v... Mặc dù phải đương đầu với nhiều khó khăn, thách thức nhưng với sự nỗ lực của cả hệ thống chính trị, của toàn dân, năm 2012, nước ta đã đạt được những chuyển biến tích cực trên tất cả các lĩnh vực. Chúng ta đã cơ bản thực hiện được mục tiêu tổng quát đề ra, đặc biệt đã thực hiện được mục tiêu kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô, duy trì tăng trưởng ở mức hợp lý (tăng trưởng hơn 5%); các chính sách an sinh xã hội được quan tâm, bảo đảm (tỷ lệ hộ nghèo giảm được 1,76%); chính trị xã hội ổn định, quốc phòng an ninh được giữ vững; vai trò và vị thế của đất nước tiếp tục được nâng cao. 

Dù còn không ít khó khăn và hạn chế, song những thành tựu của Việt Nam về phát triển con người, thực thi dân chủ đã và đang được thực tiễn chứng minh và khẳng định, không thể phủ nhận. Không phải ngẫu nhiên, ngày 28-5-2012, khi trả lời phỏng vấn của phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam thường trú tại Mỹ, Thượng nghị sĩ John McCain - người từng là ứng cử viên tổng thống của Đảng Cộng hòa - đã đánh giá cao những thành tựu phát triển của Việt Nam, nhất là những tiến bộ đáng kể trong đời sống của nhân dân. Thượng nghị sĩ John McCain nhấn mạnh: “Với những bước tiến đó đã tạo nên hình ảnh và tầm ảnh hưởng của Việt Nam không chỉ trong khu vực ASEAN, mà còn ở các tổ chức quốc tế khác”. Rồi nữa, ngay tướng Nguyễn Cao Kỳ - người từng được coi là có tư tưởng chống Cộng cực đoan - đã xúc động không cầm nổi nước mắt khi lần đầu tiên được trở về cội nguồn (tháng 1-2004), sau 30 năm ở nơi đất khách quê người. Từ đó, sau nhiều lần về thăm quê hương, cảm nhận trực tiếp những phát triển của đất nước và đời sống của nhân dân, Nguyễn Cao Kỳ bày tỏ niềm tin tưởng: “Các nhà lãnh đạo Việt Nam đủ trí tuệ để chèo chống và đưa đất nước tiến lên” và nguyện vọng của ông ta là sau khi nhắm mắt, xuôi tay được yên nghỉ nơi quê cha đất tổ.

Nếu thực sự còn tỉnh táo thì tại sao ông Nguyễn Minh Cần, “người được chứng kiến cả hai sự kiện lịch sử” nói trên, lại có thể đánh đồng Cách mạng tháng Tám 1945 - một sự kiện lịch sử hào hùng, thiêng liêng của dân tộc và có ý nghĩa thời đại sâu sắc với cuộc chính biến tháng 8 -1991 ở Liên Xô - một trang sử đau buồn của nhân dân Xô-viết và của nhân loại tiến bộ? Chính những nhận định hồ đồ này cho thấy ông chỉ là người “cưỡi ngựa xem hoa”, đứng ngoài những sự kiện lịch sử trọng đại, thờ ơ, vô cảm với vận mệnh của dân tộc và sự thịnh suy của đất nước. Tuy vậy, ông đã ngộ nhận, lầm tưởng mình là một “vĩ nhân am hiểu thời thế”, lại thêm những bức xúc cá nhân do quá đề cao “cái tôi” mà cố tình tráo trở phương pháp, rắp tâm lợi dụng những khó khăn, hạn chế trong quá trình đi lên của đất nước để phủ nhận sạch trơn những thành tựu mà cách mạng đã mang lại cho đất nước và dân tộc.

Những tiếng nói lạc điệu của ông Nguyễn Minh Cần có thể ít nhiều tác động đến một số người nhẹ dạ, cả tin và sự “trở cờ” của ông càng làm cho chúng ta cảm nhận sâu sắc thêm về cuộc đấu tranh phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ không chỉ mang tính cấp thiết, mà còn rất gay go, quyết liệt, lâu dài, liên quan trực tiếp đến sự sống còn của chế độ và sự an nguy của đất nước.

Theo QĐND

“Nếu chúng ta có quyết sách đúng và hợp lý thì nền kinh tế có khả năng tăng trưởng trên 5,5%, cao hơn chỉ tiêu Quốc hội đã thông qua vì tiềm năng kinh tế của chúng ta vẫn còn rất lớn”, ông Trần Hoàng Ngân, Ủy viên Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, chia sẻ như vậy khi trao đổi về triển vọng kinh tế Việt Nam.

Ông Trần Hoàng Ngân, Ủy viên Ủy ban Kinh tế của Quốc hội.

Khi nhìn lại năm 2012, Thủ tướng có nói rằng“nếu làm tốt hơn thì tăng trưởng kinh tế đã cao hơn”. Ông có chia sẻ gì về tâm tư này của người đứng đầu Chính phủ?

Đúng như Thủ tướng nói, nếu các chính sách, giải pháp được áp dụng trong điều hành nền kinh tế năm 2012 thực hiện đồng bộ và quyết liệt hơn thì nền kinh tế của chúng ta năm 2012 sẽ tăng trưởng cao hơn chứ không đến mức rơi xuống mức thấp nhất trong 13 năm qua.

Ngoài ra, điều mà tôi còn thấy băn khoăn là tăng trưởng kinh tế năm 2012 có thể cao hơn nếu Chính phủ có cách nhìn nhận, đánh giá về những kết quả đạt được và chưa đạt được của nền kinh tế đúng mực hơn, chính xác hơn. Tất nhiên, tôi luôn cảm nhận được là Chính phủ cầu thị trong lắng nghe để điều hành nền kinh tế nhưng cách điều hành vẫn chưa sát với thực tế. 

Nếu Chính phủ luôn cập nhật thông tin để nắm được nền kinh tế đang chuyển động như thế nào thì chắc chắn các giải pháp điều hành vĩ mô được đưa ra sẽ đúng hơn và có hiệu quả tích cực hơn.

Chẳng hạn, các doanh nghiệp đã thực sự gặp khó khăn từ giữa năm 2011 chứ không phải đến năm 2012 mới ở vào hoàn cảnh đó. Những khó khăn có thể đến từ những nguyên nhân khách quan như bị ảnh hưởng từ bất ổn kinh tế vĩ mô, điều kiện tiếp cận vốn ngân hàng; hay chủ quan như phá sản tự nguyện, trốn thuế, né thuế, doanh nghiệp dừng đầu tư do trái ngành nghề... Vấn đề là các nguyên nhân trên chưa được nhìn nhận đúng mức, khiến cho GDP năm 2012 chỉ ở mức tăng nhỉnh hơn 5%.

Sang năm 2013, theo tôi tình hình vẫn rất căng thẳng. Chính phủ cần phải có cơ chế, chính sách quyết liệt hơn, đồng bộ hơn giúp doanh nghiệp hoạt động trở lại, tạo công ăn việc làm cho lượng người thất nghiệp đang có dấu hiệu gia tăng thì mới có thể giúp nền kinh tế sớm phục hồi trở lại.

Nhưng trước Nghị trường Quốc hội, ông thường nói rằng nền kinh tế của chúng ta dù trong hoàn cảnh rất ảm đạm như năm 2012 cũng vẫn còn rất nhiều tiềm năng cho tăng trưởng. Đến nay, ông có giữ nguyên quan điểm như vậy?

Tôi luôn khẳng định rằng tiềm năng tăng trưởng kinh tế của chúng ta vẫn còn rất lớn. Đó không phải là quan điểm của riêng tôi mà chúng ta hãy cùng xem đánh giá của các tổ chức quốc tế. Vì sao trong bối cảnh tăng trưởng kinh tế của chúng ta dù xuống mức thấp nhất trong hơn một thập kỷ qua nhưng WB, IMF, ADB... vẫn dự báo tăng trưởng của Việt Nam năm 2013 từ 5,7-5,9%, cao hơn mức mà Chính phủ đề nghị và Quốc hội vừa thông qua.

Đó là vì họ nhìn thấy chúng ta còn rất nhiều tiềm năng trong du lịch - ngành công nghiệp không khói - mà dường như chúng ta chưa biết cách đánh thức khu vực này. Rõ ràng, đất nước chúng ta còn rất nhiều khu du lịch triển vọng, với lợi thế bờ biển dài và đẹp, nhiều danh lam thắng cảnh. Tuy nhiên, ngành du lịch của ta vẫn chưa phát triển tương xứng với tiềm năng. Ngoài ra, kinh tế biển của chúng ta có nhiều tiềm năng nhưng dịch vụ cảng biển, khai thác biển còn rất hạn chế.

Rồi trong phát triển nông nghiệp. Việt Nam với khí hậu nhiệt đới, có nguồn nước dồi dào và với khoảng 32,7 triệu ha đất, trong đó chủ yếu là đất nông nghiệp, nhờ vậy nước ta có nhiều thế mạnh về lĩnh vực nông nghiệp. Mặc dù vậy, trong thời gian vừa qua tổng nguồn vốn phát triển kinh tế - xã hội, kể cả đầu tư công, đầu tư tư nhân, đầu tư nước ngoài vào lĩnh vực này chỉ chiếm 6,2%. Nếu nền nông nghiệp Việt Nam dành những vị trí nhất định, xác định được nguồn vốn đầu tư và có cơ chế hỗ trợ thích hợp thì tỷ trọng đóng góp của nông nghiệp sẽ cao hơn.

Các định chế tài chính quốc tế đều cho rằng, nếu chúng ta xoáy sâu vào những lĩnh vực tiềm năng đó và làm tốt song song cả 2 phần việc đối nội, đối ngoại thì tăng trưởng hẳn phải trên mức 5,5%.

Có vẻ ông thuộc về nhóm những người lạc quan khi đưa ra những dự cảm cho nền kinh tế?

Tôi nghĩ rằng các dự cảm đến không phải do những mong muốn chủ quan của mình mà là trên cơ sở thực tế. Như tôi vừa nói, nếu chúng ta có quyết sách đúng và hợp lý thì nền kinh tế có khả năng tăng trưởng trên 5,5%, cao hơn chỉ tiêu Quốc hội đã thông qua vì tiềm năng kinh tế của chúng ta vẫn còn rất lớn.

Nhưng chữ “nếu” này cũng là khó vô cùng. Người Pháp từng có câu nói nổi tiếng là “với một chữ “nếu”, có thể bỏ cả Paris vào một chiếc lọ”. Nếu, năm 2013, những khiếm khuyết, hạn chế trong điều hành vẫn tái diễn như năm 2012 - tức là tình hình thực tế không được nắm bắt kịp thời, quyết sách đưa ra không được thực hiện quyết liệt, đồng bộ - thì dù chúng ta có tiềm năng đến đâu, tăng trưởng kinh tế năm nay cũng khó mà cao hơn năm ngoái.

Mặt khác, dù dồn lực để thực hiện cho mục tiêu tăng trưởng kinh tế năm nay cao hơn, chúng ta cũng không thể nào gác lại vấn đề về chất lượng tăng trưởng. Tăng trưởng Việt Nam cần nhìn vào “chất” hơn là “lượng”. 

Việc đẩy nhanh quá trình tái cấu trúc nền kinh tế, tái cấu trúc đầu tư công, tái cấu trúc tập đoàn kinh tế và hệ thống ngân hàng thương mại chính là “đổi” dần mô hình tăng trưởng từ chiều rộng sang chiều sâu, để đạt được chất lượng tốt hơn.

(Nguồn: Thời báo Kinh tế Việt Nam)

Một bức ảnh mới xuất hiện sáng nay Trẫm vừa thấy được, Ông Natsuo Yamaguchi - Là nghị sĩ cao cấp nhất của Nhật Bản trao tận tay bức thư của Thủ tướng Shinzo Abe cho ông Tập Cận Bình - Với hình ảnh ông này cúi rạp mình trước Tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc.

Phải chăng đây là sự cúi đầu của Nhật Bản trước Trung Quốc?

Rất mong các Nhân sĩ trí thức, đặc biệt là chàng Một góc nhìn lác vào bình phẩm!

tap can binh
Nghị sĩ cao cấp nhất của Nhật Bản cúi rạp mình trước Tổng bí thư ĐCS Trung Quốc Tập Cận Bình


Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.

Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp dùng công nghệ gene chế ra cừu nhân tạo…

Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ,
mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng la đét.
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa,
nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.

Các ngươi ở cùng ta, Học vị đã cao, học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước, chim trời
Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít, Cam ry
Hàng không Elai, Xi pic.

Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì chúc tụng “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng.

Thật là so với:
Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,
Buổi hiện đại bên Nga, Pu tin dùng Mét vê đép,
Ta nào có kém gì?

Thế mà, nay các ngươi:
Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư?
Biết “Thần đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a?
Nghe “Hai lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát xa (massage) giống nghiện “u ét đê”
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm

Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sỹ
Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi.

Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì nghiên nghiên bút bút.

Cho nên:
“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua
“Công nghệ tốt” mà không người áp dụng.
Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang.
Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?
Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?
Hiện đại hóa ư? vẫn bám đít con trâu
Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản
Biển bạc ở đâu, để Vi na shin nổi nổi chìm chìm, lưởi bò liếm liếm
Rừng vàng ở đâu, khi bô xít đen đen đỏ đỏ

Thật là:
“Dân gần trăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”!

Nay nước ta:
Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!

Chỉ e:
Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.

Hỡi ôi,
Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo
Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu.

Nay ta bảo thật các ngươi:
Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy;
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê mi na (seminar) khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ

Được thế thì:
Kiếm giải thưởng “Phiu” (giải Fields) cũng chẳng khó gì
Đoạt Nô ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày,
lên Lơ xút, xuống Rôn roi (Lexus, Rolls Royce)
Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi la, ra Rì sọt (villa, resort).

Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng,
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm.
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một,
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng
Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng
Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh.
Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử.

Vì:
Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục
Giữ một ngọn cỏ, cành cây, giọt nước trong giang sơn ta cũng làm ta quên ăn mất ngủ
Mà các ngươi cứ điềm nhiên lo tranh quyền đoạt lợi
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây không biết dân Việt ta đi về đâu nữa,
ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?

Trí thức là nguyên khí quốc gia
Cho nên ta mới thảo Hịch này
Xa gần nghiên cứu
Trên dưới đều theo!

Nguồn: Internet
Powered by Blogger.